• Đặc điểm tự nhiên
  • Lịch sử hình thành
  • Địa giới, bản đồ HC
  • Quy hoạch, phát triển
  • Du lịch, thắng cảnh
  • Thường trực
  • Ban thường vụ
  • Ban Chấp Hành
  • Văn phòng Huyện ủy
  • Ban Tổ Chức
  • Ban Dân Vận
  • Ban Tuyên Giáo
  • Uỷ ban Kiểm Tra
  • Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị
  • Thường trực
  • Đại biểu HĐND
  • Ban Pháp chế
  • Ban Kinh tế - Xã hội
  • Chức năng, nhiệm vụ
  • Lãnh đạo UBND
  • Phòng ban
  • Xã, thị trấn
  • Cơ quan ngành dọc
  • Đơn vị sự nghiệp
  • Ủy ban MT - TQ
  • Liên đoàn lao động
  • Hội cựu chiến binh
  • Đoàn thanh niên
  • Hội liên hiệp phụ nữ
  • Hội nông dân
  •  

     

     

    Nhận xét về trang thông tin?
     

    mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
    mod_vvisit_counterHôm nay266
    mod_vvisit_counterHôm qua589
    mod_vvisit_counterTuần này266
    mod_vvisit_counterTháng này8129
    mod_vvisit_counterToàn bộ1742065
    Giao mùa PDF. In Email

                Dạo này, bụi mưa cứ lớt phớt bay. Hình như đã giao mùa rồi nhỉ!?. Từng cơn ớn lạnh lùa trong gió, gợi chút hơi thở mùa thu. Phía xa, cây mít, cây ổi cũng dần thay lá. Ngoài đồng, cỏ héo dần, màu vàng úa xâm chiếm cả vùng rộng lớn. Mấy con trâu lững thững vừa đi vừa cúi xuối gặm những  bụi cỏ xanh cuối cùng. Tây Nguyên quê tôi chỉ có hai mùa, mùa mưa và mùa khô. Khác hẳn với ngoài bắc, nơi ấy có tận bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Từ bé tôi đã tò mò, mùa thu thì như thế nào nhỉ? Tại sao chỗ mình lại không có bốn mùa?

               Lang thang trên đường làng, một cơn mưa nhẹ đến, hạt mưa bé tí như hạt sương. Tôi ngửa tay, ngửa mặt lấy. Từng giọt mưa đậu trên mi mắt, chảy xuống tận ngực. Bất giác, bao  kỷ niệm về một tuổi thơ tươi đẹp lại ùa về. Ta bỗng thèm được cưỡi trâu thổi những điệu sáo vi vu trong gió, thèm được tung tăng thả diều, cãi nhau với chúng bạn rằng con diều mình bay cao hơn, đẹp hơn. Ta cũng thèm được tắm sông, được đằm mình trong dòng Krông Ana thơ mộng mỗi chiều. Ôi thương quá, tuổi thơ ơi!

              Miên man trong hoài niệm, ta chợt nhớ những hàng dâm bụt thân thương hai bên đường làng. Cứ mỗi sớm, hoa dâm bụt nở đỏ rực. Hoa dâm bụt có mật trong cuốn, lũ trẻ chúng tôi xúm nhau bứt hoa mà hút giọt mật nơi cuốn hoa, vui như ong hút được mật vậy.  Trước nhà tôi có cây cau bự lắm. Cứ lâu lâu lại rụng một lá. Chị em tôi lại lấy chơi trò phu kéo mo cau. Chị lớn hơn nên làm phu kéo, tôi ngồi trên mo cau cười sằng sặc khoái vô cùng. Đôi khi bị trượt, hai cái mông chà xuống đất, quần rách hai lỗ tròn. Chị ơi, mo cau ơi, có bao giờ còn được vui chơi nữa, còn bao giờ được nghiêng ngã trong hàng vạn tiếng cười nắc nẻ tuổi thơ.

              Mẹ tôi bảo: “Tây Nguyên làm gì có thu”! Chẳng qua là một thời khắc lá rụng, một ánh chiều vàng úa, một cái se lạnh bất chợt của trời tháng chín tháng mười thôi. Ấy vậy mà những khoảnh khắc ấy đã đắp thành kỷ niệm, đẹp và dễ thương làm sao.

              Dòng đời vẫn tấp nập, để lại sau lưng bao bộn bề lo toan cơm áo. Bụi thời gian cứ cuốn ta về nơi xa lắm. Mái tóc xanh ngày nào chợt ngã màu, những nụ cười trong vắt ngày nào đâu còn nữa. Bất giác, ta giật mình nhớ những bụi điên điển sau vườn. Mùa khô qua đi là lúc điên điển trổ bông vàng rực. Từng vạt lá li ti cứ vẫy trong gió nghe rì rào, rì rào. Vườn điên điển chẳng bao giờ buồn cả, bởi khi nào chim giòng giọc chả làm tổ ở, vui lắm, rộn ràng lắm. Điên điển ơi, giòng giọc ơi, còn đâu nữa những ngày mưa đầu mùa lạnh lẽo, ta lại về trong niềm nỗi hoang sơ ký ức.

              Những cánh diều cuối chiều còn đu đưa theo gió. Ta thèm một điều ước, ước gì ta lại được sống thêm một lần ngồi trên lưng trâu làm nài, ước gì ta lại được cười giòn tan trong nắng, ước gì ta lại được tắm sông, được chơi bao trò thơ trẻ, được cùng chúng bạn hát đồng giao, được nghe con nghé gọi mẹ ậm ò… Ta ước, ta ước mãi.

              Giao mùa, trời thôi mưa sớm nắng chiều. Cái lạnh từ phía bắc về rồi. Gió cũng nghe khô khốc, vô tình hơn. Ta cũng vào mùa đây, nhưng lòng còn lưu luyến bao ngày cũ. Ta vo mình lại, lặng lẽ trong túp lều nhỏ để nhớ một miền thơ trẻ đã xa. Cồn cào làm sao, nhớ làm sao. Ta vẫn khao khát mãnh liệt được làm con trẻ thêm một lần. Tự kỷ, vỡ òa hạnh phúc khi nhớ lại mảnh hồn quê còn mãi neo đậu nơi tâm hồn ta.

    Thân Nguyễn Luận.

     

     

     

    Obtener Plugin Flash para visualizar este reproductor

    Lịch công tác tuần 49, tháng 12 năm 2017