• Đặc điểm tự nhiên
  • Lịch sử hình thành
  • Địa giới, bản đồ HC
  • Quy hoạch, phát triển
  • Du lịch, thắng cảnh
  • Thường trực
  • Ban thường vụ
  • Ban Chấp Hành
  • Văn phòng Huyện ủy
  • Ban Tổ Chức
  • Ban Dân Vận
  • Ban Tuyên Giáo
  • Uỷ ban Kiểm Tra
  • Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị
  • Thường trực
  • Đại biểu HĐND
  • Ban Pháp chế
  • Ban Kinh tế - Xã hội
  • Chức năng, nhiệm vụ
  • Lãnh đạo UBND
  • Phòng ban
  • Xã, thị trấn
  • Cơ quan ngành dọc
  • Đơn vị sự nghiệp
  • Ủy ban MT - TQ
  • Liên đoàn lao động
  • Hội cựu chiến binh
  • Đoàn thanh niên
  • Hội liên hiệp phụ nữ
  • Hội nông dân
  •  

     

     

    Nhận xét về trang thông tin?
     

    mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
    mod_vvisit_counterHôm nay824
    mod_vvisit_counterHôm qua797
    mod_vvisit_counterTuần này824
    mod_vvisit_counterTháng này8364
    mod_vvisit_counterToàn bộ1853928
    Kỷ niệm 50 năm cuộc tổng tiến công nổi dậy xuân Mậu thân 1968 PDF. In Email

    Gặp người cầm cờ năm ấy

    Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 đã đi qua vừa tròn nửa thế kỷ, những nhân chứng ngày ấy người có tuổi đời trẻ nhất thì nay cũng bước vào cái tuổi xưa nay hiếm, nhưng những ký ức “Một thời Hoa đỏ”  vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

    Bà H’ Bă Bkrông vui đùa bên các cháu

    Trong cuộc đấu tranh chính trị vào thành phố Buôn Ma Thuột xuân 1968, sau khi bà Huỳnh Thị Hường, thường gọi là Má Hai, (Khuê Ngọc Điền - H9 Krông Bông) anh dũng hy sinh, một trong những người tiếp bước xông lên cầm cờ cùng đoàn biểu tình tiến vào thị xã Buôn Ma Thuột, đó là Bà H’ Bă Bkrông còn gọi là H’Reo Bkrông sinh năm 1946, hiện ở Buôn Ngô A xã Hòa Phong (Krông Bông).

    Bà sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, (gia đình bà có 4 liệt sỹ và 2 thương binh), năm 1962 sau khi vùng 4 B5 (tiền thân huyện H9) được giải phóng, mặc dù lúc ấy bà mới ở độ tuổi 16, cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” nhưng bà đã xung phong thoát ly tham gia vào ban kinh tài Đắk Lắk, sau đó chuyển về Đội công tác xã Ea Knuêch (Krông Păk).

    Đầu năm 1968, bà được điều động về Ban binh vận H9, cũng chính là lúc chuẩn bị diễn ra cuộc Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu thân 1968. Bà cho biết: Được sự phân công của tổ chức, đội công tác binh vận của bà gồm có 10 người được chia làm hai tổ, mỗi tổ 5 người, tham gia làm nòng cốt trong đoàn đấu tranh chính trị cánh đông gồm đồng bào Kinh ở các dinh điền và  đồng bào dân tộc Mnông - Êđê  ở H8 - H9. Nhiệm vụ của ban binh vận là đi phía trước hô hào kêu gọi binh lính địch đầu hàng theo nội dung được chuẩn bị sẵn bằng song ngữ: Kinh và Êđê, mỗi khi kêu gọi  bằng tiếng Êđê thì địch không hiểu nên không bắn, còn khi kêu gọi bằng tiếng Kinh, thì lập tức bị địch bắn thẳng vào người, nhờ có lực lượng quần chúng đứng xung quanh nên bà thoát chết mấy lần.

    Ông Ama H Loan nguyên Bí thư Huyện ủy Krông Bông lúc đó là đội trưởng đội công tác cho biết: Sau hơn 4 ngày băng qua gần 70 km đường rừng, rạng sáng mùng 4 tết, đoàn biểu tình dừng lại củng cố đội hình ở buôn Kô Tam, sau đó tiếp tục đi đến khu chiêu hồi Tình thương (cách thị xã 9 km trên đường 21) thì bị ngăn chặn, lúc đó Ban binh vận kêu gọi binh lính đừng bắn vào bà con. Tuy nhiên, quân Ngụy đã liều lĩnh dùng cả đại liên nổ súng bắn xối xả vào đoàn người đi đấu tranh, song vẫn không ngăn được bước tiến của đồng bào, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, sau khi Má Hai người cầm cờ Mặt trận đi đầu đoàn biểu tình anh dũng hy sinh, rồi đến Chị Hiền, Chị Mười, chị H Lanh tiếp tục cầm cờ hy sinh, thì bà H Bă Bkrông trong Ban binh vận do ông chỉ huy, đã nhanh chóng giữ vững ngọn cờ xông lên phía trước, mặc dù địch bắn bị thương ngay miệng, nhưng bà vẫn dõng dạc hô vang kêu gọi binh lính địch đầu hàng, mà không hề chùng bước…

    Năm 1971, do sức khỏe yếu, bà trở về cuộc sống đời thường với tỷ lệ thương tật 32%, sau đó “bắt chồng” là ông Y Nguyên Niê, nguyên là cán bộ trạm giao liên T53 Đắk Lắk, thương binh 45%. Những tưởng cuộc sống sẽ viên mãn với hai vợ chồng thương binh ấy, khi trong nhà có tiếng bi bô của đàn con trẻ, thế nhưng  ba đứa con gái sinh ra đều chết từ khi mới lọt lòng, đứa con thứ 5 sinh năm 1979 bị tâm thần mãn tính do di chứng của chất độc màu da cam, mỗi khi con bỏ nhà đi lang thang hoặc ra ngoài la hét, đập phá những người trong buôn thì lòng bà đau quặn thắt, suốt 17 năm con phát bệnh cho đến lúc qua đời, dường như chưa bao giờ bà có giấc ngủ ngon.

    Và rồi định mệnh trớ trêu cứ luôn ập xuống gia đình bà, năm 2014 đứa con thứ tư phát bệnh tự kỷ qua đời, năm 2015 đứa con tâm thần vừa từ trần chưa đầy một tháng thì người chồng “đầu ấp, má kề” cũng nhắm mắt lìa trần… Sự ra đi của ba người thân trong một thời gian ngắn, đối với bà là nỗi mất mát quá lớn lao, tưởng chừng bà không vượt qua nổi.

    Bà tâm sự: Mình đã sống qua 71 mùa rẫy, có những lúc đứng trước họng súng quân thù cận kề với cái chết, mình vẫn không sợ, nhưng trước nỗi đau liên tiếp vừa mất chồng, lại vừa mất con, mình buồn lắm, giờ đây đi ra, đi vào chỉ có một mình trong ngôi nhà vắng lặng, may mà còn có con cháu thường xuyên lui tới thăm nom, cũng làm mình vơi bớt đi phần nào nỗi nhớ …

    Mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn là thế, nhưng bà là một người phụ nữ nhân hậu, với đồng tiền trợ cấp thương tật ít ỏi của hai vợ chồng, bà vẫn dành một phần nuôi dưỡng hai đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi còn bế ngửa  cho đến khi trưởng thành dựng vợ, gả chồng, khi có chiếc bánh ngon hay thu hoạch trái cây trên rẫy về bà không bán mà đem cho hết các cháu.

    Ngoài ra, là thân nhân chủ yếu của mẹ Việt Nam anh hùng H’Yung Bkrông, mỗi khi nhận quà vào các dịp lễ, tết hay nhận tiền thờ cúng liệt sỹ hàng năm, bà không sử dụng riêng trong gia đình mà đem san sẻ đều cho những đứa cháu trong dòng tộc.

    Ông Ama Đung, Buôn trưởng buôn Ngô A chia sẻ: Trong buôn mình, bà H’Bă là một người luôn sống chan hòa và có nghĩa tình, sẵn sàng giúp đỡ về vật chất, động viên về tinh thần khi bà con trong buôn làng gặp khó khăn, gia đình bà luôn gương mẫu chấp hành tốt các chủ trương chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước và được tặng nhiều giấy khen về phong trào “ xây dựng gia đình công dân kiểu mẫu, gia đình cách mạng gương mẫu”.

    Một mùa xuân nữa lại sắp về, bà H’Bă Bkrông bước sang tuổi 72, tuy hiện nay sống một mình trong ngôi nhà tình nghĩa, song với những tình cảm của bà con trong buôn làng và sự quan tâm của nhà nước sẽ giúp bà có nghị lực vượt qua thương tật và nỗi đau mất mát  “sống vui, sống khỏe” cùng con cháu.

    Viết Tăng


    TIN MỚI HƠN:
    TIN KHÁC:

     

    Obtener Plugin Flash para visualizar este reproductor

    Lịch công tác tuần 22, tháng 5 năm 2018